Cá chép và bóng chày ~

%e6%a3%92%e7%90%83%e8%bf%90%e5%8a%a8%e6%98%af%e4%b8%80%e7%a7%8d%e4%bb%a5%e6%a3%92%e6%89%93%e7%90%83%e4%b8%ba%e4%b8%bb%e8%a6%81%e7%89%b9%e7%82%b9%ef%bc%8c%e9%9b%86%e4%bd%93%e6%80%a7%e3%80%81%e5%af%b9

“Bóng chày là một môn thể thao sử dụng chính là việc chơi bóng, mang tính chất tập thể, đối kháng mạnh mẽ mang tính chất giống như mục chạy đua trong thể thao. Trong quốc tế, nó được sự dụng rộng rãi, được ví như ” Điền kinh kết hợp cùng trí tuệ”. Ở Mĩ, Nhật Bản rất được ưa chuộng và thịnh hành, còn được gọi là “Quốc cầu” (Môn thể thao quốc gia).”

(Source: Baike Baidu, Vtrans by #Merci)

Full size : http://imgur.com/a/ED2yd

Made by #Merci.

Please take out with full credit.

[Trans][Fanacc] Vương Tuấn Khải – Viết cho ngày ấy chúng tôi cùng em

Credit post : oncemiss351314-
P/s : Cái này có lẽ nên gọi là tản mạn, vì nó khá ngắn và cũng không nói nhiều về bản thân Vương Tuấn Khải. Dù sao cũng lười des nên edit cái này để giết thời gian :”>
À, còn nữa, khi dịch xong tôi mới phát hiện bài viết này rất buồn.
—————————————–

13939291_1717116891886087_1648298011440619143_n

Từ Thượng Hải bay tới Bắc Kinh, lại từ Bắc Kinh trở về Thượng Hải, hai ngày, lại cứ phảng phất như một thế kỉ vậy. Buổi biểu diễn kết thúc, tôi đứng lại để thưởng thức thêm một lần, có lẽ lần sau tôi sẽ không tham gia nữa. Cơ thể đang mệt mỏi của tôi như đang nói với tôi rằng : “Này, mày đã gặp em ấy rồi đấy!”. Đúng vậy, tôi đã thấy em ấy, tôi đứng cách khán đài rất xa, lại trông thấy thân ảnh thon dài của em ấy, tôi gần như chấn động, nghe được thanh âm của em ấy, tôi nhận ra tôi và em ấy đang đứng cùng chung một trời đất, hít chung một bầu không khí. Cho dù tôi không thấy rõ được khuôn mặt của em, cũng không thấy được từng cảm xúc biểu hiện trên khuôn mặt em, nhưng lại chẳng thể nào rời mắt khỏi em, người thiếu niên kia, em giống như một người bạn cũ rất thân mà tôi chưa từng gặp bao giờ ( tưởng như rất lạ mà ngờ đâu sao quá quen =)) . Về đến nhà, bạn bè lại hỏi tôi, có chụp hình lại không? Có quay video lại không? Tôi trả lời, tôi không có. Cô ấy cảm thấy khó hiểu, lại hỏi như vậy chẳng phải là uổng một chuyến đi rồi sao? Tôi ngạc nhiên, bản thân chỉ là muốn đến gặp em ấy, bởi vậy nên không cần lưu lại kỉ niệm.

13680465_1717122498552193_3154774656593280092_o

Cre : DarK_StaR_王俊凯个人站

 

 

Về buổi biểu diễn của em ấy, ngày đó tôi đã xem qua trên mạng, thế nhưng tất cả lại không thể bằng một phần mười việc tự mình trực tiếp tới xem Vương Tuấn Khải hát, trước kia vẫn luôn cảm thấy trăm nghe không bằng một thấy chỉ là để người ta dùng nói chuyện xã giao mà thôi, trên đời này làm gì có chuyện khiến tâm tư người ta kích động đến vậy? Thấy Vương Tuấn Khải, tôi mới biết, cổ nhân ngày xưa vì sao chỉ chọn vài từ (từ ngữ, chữ,.v..v) trong biển từ mênh mông, vì hữu phi quân tử, như kim như tích ( – trích từ thơ ca, ý chỉ quân tử tài hoa, khoan dung, độ lượng, hài hước, nhưng đẹp nhất chính là phẩm giá của người ấy, tu tâm dưỡng tính đúng mực lại vô cùng giỏi giang, khiến người ta không thể không sinh tình cảm). Dưới ánh đèn hoa mỹ, dáng người thiếu niên cao ngất làm nổi bật lên hình ảnh cô đơn chầm chậm xuất hiện trước khuôn mặt bạn, khiến bạn xúc động trước sự tinh tế thanh tú và dịu dàng, làm cách nào mà tôi có thể nhận ra em – khi mà tôi cách khán đài tới 300m? Bởi vì tôi hiểu rõ ngày ấy em có một khí chất bất đồng với người khác. Em rất cao, lại gầy, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Từ rất xa nhìn thấy em cũng có thể biết em là một mỹ thiếu niên vô cùng đặc biệt. Kỵ sĩ bóng đêm, khiến cả sân khấu dường như bùng nổ, trời sinh khí chất làm chủ sân khấu, khiến lòng tôi nhộn nhạo. Nhưng cũng lúc ấy, tôi lại thấy một con người bị rơi vào vũng bùn dùng dằng muốn chạy trốn như loài thú bị giam cầm. Càng nhiều xí nghiệp càng ít hoa viên, ảo tưởng tan thành mây khói càng nhiều, luật sư lại cùng kẻ tiểu nhân cấu kết thông đồng, người dân cùng tài phiệt ký kết hợp đồng, thiện lương và tội ác thỏa hiệp. Em dùng sức gào thét, em cảm thấy vô cùng căm ghét, em không cam chịu, em uất ức trong lòng. Em bất lực trước điều ấy. Em hỏi, có hay không một lối thoát, một cách giải quyết ? Em đáp, kêu gọi bình minh xuất hiện, chúng ta vẫn luôn chờ khoảnh khắc bình minh kia.

Credit : 王俊凯遛图博 – http://ww1.sinaimg.cn/large/005ONl5ujw1f6ke105111j315o1qikjl.jpg13923454_1717130685218041_7114088316659818756_o

Trong mắt tôi, Nỗi nhớ vòng đu quay chính là bài hát khiến tôi khắc sâu một hình ảnh, hơn hai tiếng đồng hồ, duy chỉ có giờ phút này, dành riêng cho chúng ta và Vương Tuấn Khải. Em ấy ngồi giữa sân khấu, xung quanh là những tràng cổ vũ thật nồng nhiệt, ánh sáng chiếu vào người em ấy, đẹp đẽ rung động đến nhường nào. Cuối cùng, em nhẹ nhàng vỗ lên chiếc đàn guitar đã xuất hiện trong cuộc sống thường ngày của em vô số lần, còn chúng tôi cũng đã nghe qua vô số lần tiếng hát ấy, tiếng hát trầm ấm đầy sức hấp dẫn, mị lực ấy như đang cố gắng nói chuyện với chúng tôi. Lúc này đối em ấy vang lên khúc tình ca, như phảng phất đâu đây một mật hiệu mà chỉ dành riêng cho chúng tôi. Chúng tôi khóc, lớn tiếng đáp lại em ấy, như là nói cho em ấy biết, là chúng tôi đã không tốt. Xin lỗi, cho tới bây giờ vẫn là chúng tôi nợ em.
13963009_1717135341884242_1796990444296119657_o

Cuối cùng, tôi muốn nói một vài câu ấp ủ trong lòng, đây là lần đầu tiên tôi được tới concert, chưa từng nghĩ mình sẽ bản thân sẽ kích động giữa những mảnh thủy tinh gai gai trong lòng. Đây là một buổi biểu diễn vô cùng tuyệt vời, đến xem sẽ đều thấy mỗi tiết mục đều vô cùng đặc sắc. Hãy cứ miệt mài theo đuổi phía sau em, bạn sẽ phát hiện lòng nhiệt huyết sau khuôn mặt tưởng chừng như mệt mỏi và lạnh lùng ấy. Có người nói, Vương Tuấn Khải rất kiên cường, không có tim không phổi, em ấy sẽ chẳng giống mấy cô có trái tim thủy tinh đâu. Đúng đó, Vương Tuấn Khải trong ấn tượng của bạn, luôn thẳng thắn dạy bảo chê cười, Vương Tuấn Khải trong ấn tượng của bạn, luôn luôn là người tạo bầu khí thế, Vương Tuấn Khải trong ấn tượng của bạn, luôn cười mưu mẹo mà để lộ răng nanh. Sở dĩ Vương Tuấn Khải không cười khiến bạn thấy kì quái, lại thấy em ấy yếu đuối, còn tôi thì nghĩ, là do em ấy quá kiên cường, có khi em ấy lại có suy nghĩ rất khác chúng ta. Chúng ta cũng không thể đoán mò tại sao em ấy lại không biểu lộ sự vui vẻ của bản thân,. Có lẽ em ấy phải trải qua những thị phi, đối kháng những dơ bẩn nằm ở góc tối hậu trường mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Tôi vẫn luôn hoài niệm một Vương Tuấn Khải không sợ trời không sợ đất, giống như hoài niệm sự quật cường của em. Tôi hơn em ấy sáu tuổi, tôi hiểu được em ấy phải trải qua những gì, sở dĩ, tôi sợ em ấy cứ trầm mặc sẽ thành thói quen, sợ sự cẩn thận của em, sợ em không nói lại trở thành em không có lời nào để nói. Sợ khi mà nghĩ lại, chúng ta – hậu thuẫn của em chẳng thể cho em được cảm giác an toàn, để gần em thêm một bước, tôi từ 101 đến 107 điều, từ tiếp ứng khu được điều đến rồi lại tiếp ứng những nơi trọng điểm, tôi lại vì lựa chọn của bản thân mà tự trách, có bao lần chỉ vì mải chụp ảnh mà quên bật đèn xanh? Có bao nhiêu người vì cảm thấy thẹn mà bất lực, chưa từng khi nào hò hét, tự bày ra bản thân có bao nhiêu lý do, vắng mặt một lần lại một lần. Em buồn, ủy khuất, em phẫn nộ, em phiền lòng từ ngày này qua ngày khác, nhưng bản thân em không thể buông bỏ tình yêu dành cho mọi người, sở dĩ, em đã tự dằn vặt, nói với chúng ta lời xin lỗi, em cố gắng nhìn xuống một màu xanh biển dưới kia, trong lòng biển tìm lấy sự cứu giúp, có lẽ là cả tha thứ… Có lẽ là chúng ta đã phụ em.

13923848_1717141728550270_8510654576070788483_o

Cre : KARRYFOCUS王俊凯基地站 – http://ww3.sinaimg.cn/large/005BV1uSgw1f6l9i4g4jnj318c2304qq.jpg


Em không nói, chúng ta đều biết.

Chúng ta không nói, em thực sự chẳng thấu được.

——————————————
Vtrans by #Merci
Please take out with full credit.